THƠ
Tuệ Sỹ
MƯỜI NĂM TRONG CUỘC LỮ
I
Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu
Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô
II.
Vì lêu lổng mười năm trời nói mộng
Ôm tình già quên bẵng tuổi hoàng hôn
Một sáng nọ nghe chim buồn đổi giọng
Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần.
III.
Đất đỏ thắm nên lòng người hăm hở
Đá chưa mòn sao lòng dạ trơ vơ
Thành phố nọ bởi sương mù nắng quái
Nên mười năm quên hết mộng giang hồ.
Tuệ Sỹ